Bữa nay nhặt được mấy em này ở … thùng rác.

Tâm lý khi bạn nhặt 1 món đồ bị bỏ thùng rác là gì?
– Ngại người khác thấy mình nhặt đồ ở thùng rác.
– Đồ bẩn mất rồi
Thật ra, bản thân mình coi là, đồ vật người khác bỏ đi mình có dùng được không? có cần thiết không?
Nếu có, mình cứ thản nhiên lấy thôi, ngại gì? vì họ đâu biết mình là ai?
Mà kể cả biết mình là ai thì sao? Mình có làm gì xấu xa hay tội phạm ăn cướp đâu mà ngại.
Lúc mình nhặt mấy em này, bà bán nước ( nhìn có vẻ cũng không có điều kiện cho lắm ) nói với là: nhặt làm gì, bẩn rồi. Thật ra, lúc mình xem thử, chả qua đặt trong thùng rác và cạnh những túi rác thì người ta nghĩ vậy.
Các em chỉ cũ, hơi rách chút có thể khâu được, em gấu tím dài to cả mét thì nguyên vẹn hoàn toàn.
Ngoài mấy e này, 60% đồ trong nhà mình là đồ cũ, được tặng, mua lại, nhặt đồ bỏ, chả vấn đề gì.
Chính những tư duy rõ ràng này giúp mình làm những dự án gây quỹ chả giống ai, ít người dám vượt qua cái “bẩn”, “ngại” để làm, Dũng sĩ bạt, Gốm bát tràng bỏ đi gây quỹ tới hơn 50 triệu xây trường, bán quần áo rét 1k cho dân lao động Long Biên thu về 2,7 triệu lãi trong 01 buổi sáng… còn nhiều mô hình, cả 200 cái hay ho sẽ xuất hiện tại Festival CLB tình nguyện đầu tháng 12 này, có ai hóng không nhỉ? Vvc – Trung Tâm Tình Nguyện Quốc Gia đọc chi tiết nhé!
Trước đây có team từng gom… gấu bông cũ của người yêu cũ để…. bán đấu giá, không ít con đẹp long lanh, giá đấu được cả triệu, gây quỹ tới 30-40tr/vụ Nhiên Nguyễn làm đi em? Hội chợ đổi đồ người yêu cũ cũng là mô hình nữa, tạo ra cái chợ nho nhỏ :))) đổi đi mấy đồ không nỡ vứt bỏ, mà giữ lại thì lại bận lòng.
Muốn làm những việc tốt, hãy có nhiều chất liệu!
Mình không thuộc dạng ti tiện, tiết kiệm, ăn mặc tuyềnh toàng, ít mua quần áo mới, nhưng đã từng đi dép tổ ong mua vé xem nghệ thuật Làng Ta, Te Rah cả triệu 1 vé, để thưởng thức, hay đổ tiền đi trải nghiệm ở khắp 50 tỉnh thành ở Việt Nam, dám ăn tôm hùm cả triệu/kg, nó chưa phải xa xỉ nhưng cũng là tất cả số tiền mình kiếm được, 2-3 năm nay kiếm dc đồng nào đầu tư vào sách, đi lại, trải nghiệm, ăn… chả sao cả.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *